Thời cắp sách tới trường là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, thời của cái tuổi 19, 20 vừa trưởng thành vừa trẻ con, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Quãng thời gian ấy tôi gọi chung là Quãng đời sinh viên.



Tôi còn nhớ như in cái kỉ niệm gần đây nhất mà chỉ có sinh viên chúng tôi mới có như vừa mới xảy ra hôm qua vậy, ấy là ngày 11/11 vừa qua, trong cái mưa phùn lâm râm bất chợt của buổi sáng sớm, tất cả sinh viên khoa Nông Học - Phân hiệu trường Đại học Lâm Nghiệp chúng tôi lại vui tươi đắm chìm trong không khí ảm đạm của cơn mưa phùn như thể chẳng quan tâm gì đến mưa gió ngoài kia. Hôm ấy, Khoa tôi tổ chức hội thi “ẨM THỰC VÀ TRÒ CHƠI DÂN GIAN” dành cho tất cả sinh viên trong Khoa nhằm hưởng ứng phong trào kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
 
Lớp tôi háo hức lắm, cứ dành nhau đăng kí thi như thể tuổi thơ chúng nó không biết đến những cuộc vui đầu làng. Đứa nào khéo léo, giỏi luồn lách thì đăng kí đua xe đạp chậm rồi thì cái trò câu chai nó khó biết mấy.Các anh các chị nào to lớn,chân dài nhất lớp lọt vào đội tuyển kéo co đồng đội, nhảy dây đồng đội, chạy 2 người 3 chân. Mà  mọi người hăng hái lắm, ai cũng thi nhau mà dành chiến thắng về cho lớp mình đến nỗi vừa thi xong trò này là náo nhiệt cổ động viên cho đồng đội mình lấy thêm tinh thần chiến đấu. Vừa vì vui, vừa muốn giành giải thưởng đưa danh về cho lớp, lớp nào lớp nấy thi đấu kịch tính quá, lại gặp cái anh M/C hài hước, ngộ nghĩnh mà cuộc  không ngớt những tiếng cười vô tư, ngô nghê
 
Và những gương mặt vàng trong làng nấu nướng lại hì hục, cặm cụi chuẩn bị lên thực đơn, nguyên liệu từ hôm trước cho món ăn mà tự tin là nấu ngon nhất để tham gia phần thi ẩm thực. Đi hết 1 vòng, tôi không cưỡng lại nỗi các món ăn quen thuộc có, lạ lẫm của vùng miền cũng có, đành khéo léo xin  được nếm thử mà no căng cái bụng. Quả thật, lớp nào cũng thế, đã nấu ngon đậm đà hương vị đặc trưng món ăn, lại thêm phần trang trí bắt mắt khiến Ban giám khảo không thể cho ít điểm được. Chắc hẳn, Ban giám khảo phải thật cặn kẽ mới tìm ra món ăn dành giải nhất là món chè Trôi nước do sinh viên lớp K61-KHCT chế biến, trang trí và trình bày phần thuyết trình thật khiến món ăn đạt được số điểm tuyệt đối.

Món ăn của lớp K61-KHCT đạt giải nhất trong cuộc thi: Chè hạt sen long nhãn


Và cuộc thi nào cũng đến lúc dừng, giải thưởng đã công bố, giấy khen đã trao tặng cho đại diện các lớp có thành tích xứng đáng. Sau cùng, hòa trong bầu không khí trầm lặng, được nghe đôi dòng phát biểu của thầy, cô giáo chúc mừng thành tích các lớp cũng như cảm ơn tinh thần hăng hái ngoài việc học tập, luôn tham gia hoạt động phong trào tập thể của tập thể sinh viên chúng tôi. Ở lớp trầm lặng bao nhiêu thì ngày hôm ấy, những cô cậu sinh viên lại nhiệt huyết, hăng hái bấy nhiêu như để lấy lại tinh thần sau những bài học áp lực. Phía trên sân khấu là những bó hoa tươi thắm, rực rỡ  xin gửi đến các thầy, các cô để đáp lại công ơn giảng dạy những bài học quý và đã tạo nhiều sân chơi bổ ích cho chúng em. Chúng em kính chúc thầy, cô ngàn lời tốt đẹp, mong thầy, cô mạnh khỏe để chở thêm những chuyến đò sớm mai.

Bây giờ là cô sinh viên cận kề năm cuối có ai giống như tôi không, ngồi ngẫm lại khoảng thời gian vừa qua mà tiếc nuối quá. Bây giờ, tôi đang ngồi mà ước cho thời gian trôi qua chậm thôi, cho tôi tạo được nhiều kỉ niệm tốt đẹp hơn nữa, để sau này ngoảnh lại còn có nhiều cái mà mỉm cười,mà nuối tiếc. Các bạn cũng vậy nhé, khi khoác lên mình tấm áo cử nhân, cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp dù bạn đang khóc hay cười thì đó cũng là khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Khoảnh khắc của tương lai tươi sáng đang ở phía trước. Tôi mong là tất cả chúng ta - những bạn sinh viên năm cuối sẽ ngày càng trưởng thành hơn, luôn thành công với những mục tiêu của chính mình. Và bất cứ ai trong chúng ta cũng đừng quên khoảng thời gian tươi đẹp này nhé!

(Sinh viên: Nguyễn Thị Tâm )